Trường THPT Hòn Gai - Ngôi trường cấp III đầu tiên của Quảng Ninh
Tìm lại giá trị cuộc sống

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hoa
Ngày gửi: 09h:42' 14-03-2024
Dung lượng: 759.0 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hoa
Ngày gửi: 09h:42' 14-03-2024
Dung lượng: 759.0 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Cùng bạn đọc
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia sẻ về cuộc sống, First News
đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu sắc của đông đảo bạn đọc khắp nơi. Chúng tôi đã nhận ra
rằng sự chia sẻ về tâm hồn là một điều quý giá và có ý nghĩa nhất trong cuộc sống hiện nay, giúp
chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến một ngày mai tươi đẹp hơn với
những ước mơ, hoài bão của mình và cảm nhận cuộc sống trọn vẹn hơn.
Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu chuyện hay được chọn lọc từ
bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi tiếng của hai tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen.
Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày dưới dạng song ngữ để bạn đọc
có thể cảm nhận được ý nghĩa câu chuyện bằng cả hai ngôn ngữ. Việc chuyển tải trọn vẹn và chính xác
ý nghĩa sâu sắc của những câu chuyện theo nguyên bản tiếng Anh là một cố gắng lớn của chúng tôi. Rất
mong nhận được những ý kiến đóng góp của bạn đọc để những tập sách tiếp theo của chúng tôi hoàn
thiện hơn.
Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc sống.
- First News
Introduction
You are about to become acquainted with one of the greatest communities in the world. Not one
consisting of houses, buildings, streets, shopping malls and schools, but one that resides in the very
hearts and souls of people who share a common bond.
Each member of the “recovering community” has successfully overcome tremendous obstacles in
their lives and in doing so find themselves in a better place physically, emotionally and spiritually.
Chicken Soup for the Recovering Soul will move, inspire and entertain you with the stories from
only a few of the millions of people who have become part of the recovering community. You will
quickly discover that these stories are not about pain and despair, but rather about hope and
resiliency. They are not stories about strategies for change, but stories about the human spirit that will
not be denied. These are the stories of people who are willing to share parts of their lives in order to
help others.
Most people whose lives are touched by addiction and other problems feel completely alone. They
believe that no one else would understand or appreciate their situation, and, although they begin their
journey in solitude, they soon find many others who share similar experiences and are willing to help
them.
Often facing daunting circumstances and ever-present self-doubt, they confront their fears of the future
in order to change and find a better way to live. As you read, you'll understand how an individual
cannot do it alone, how mentors appear at the right time and place. And you'll meet people who
believed they needed no one's help but began to reach out to others and be touched in return.
Restore your faith as our writers describe the birth, growth and nurturing of spirituality that enriches
the lives of people in recovery. And for so many who struggled, feeling they had no choices, new
“families” are found on every page as the authors share their discovery that families, friends and even
our support groups can surround us with healthy behaviors.
You'll be filled with awe, wonder and appreciation at the resilience of people in the face of great
odds to not only overcome but thrive and grow from difficult, seemingly insurmountable
circumstances. Their stories are a mixture of hope, inner strength and serenity.
And, although most of the stories in Chicken Soup for the Recovering Soul focus on overcoming
addiction to alcohol and other drugs, we've shared a selection of pieces that illustrate how the
process of recovery is now applied to other quality of life issues from depression to chronic
illnesses. The concepts of recovery and the use of Twelve-Step programs are applicable to many
different issues with equally successful results. Supporting each other is an effective tool and
consequently the recovering community is constantly growing. We should not be surprised. When
something works so well, it will become part of people's lives.
Finally, one of the most cherished virtues in the life of a recovering individual is the resurrection of
joy and one of the greatest indicators of recovery is a desire to share what you have found. The
authors represented in Chicken Soup for the Recovering Soul want to share the hope, resilience, joy
and spirituality that have touched their souls.
Lời giới thiệu
Các bạn sắp được làm quen với một trong những cộng đồng đông đảo nhất trên thế giới. Đó chẳng phải
là cộng đồng gồm nhà cửa, cao ốc, đường sá, trung tâm mua bán và trường học, mà là một cộng đồng
ngự trị ngay trong chính trái tim và tâm hồn của những con người có cùng một mối ràng buộc.
Từng thành viên của “cộng đồng những con người tìm lại chính mình này” đều đã vượt qua được các
trở ngại to lớn trong cuộc sống của họ và qua đó đã tìm lại được chính mình trong một vị thế tốt đẹp
hơn, cả về mặt thể chất, tâm tư tình cảm lẫn tinh thần.
Tìm lại giá trị cuộc sống sẽ làm lay động, truyền cảm hứng và mang lại niềm vui cho bạn qua những
câu chuyện của một số trong hàng triệu người trong cộng đồng đang trên đường tìm lại bản thân. Bạn
sẽ nhanh chóng nhận ra rằng những câu chuyện này không hề nói đến nỗi đau đớn và tuyệt vọng, mà kể
về niềm hy vọng và sự kiên cường. Đây không phải là những câu chuyện về chiến lược để thay đổi, mà
là những câu chuyện về tâm hồn con người -điều sẽ chẳng thể nào chối bỏ được. Đó cũng là chuyện
của những con người sẵn sàng giúp đỡ người khác thông qua việc chia sẻ về những giai đoạn khó khăn
trong cuộc đời mình.
Hầu hết những người dính líu tới nghiện ngập và những vấn đề khác đều cảm thấy rất cô độc. Họ tin
rằng không ai có thể hiểu hoặc cảm thông cho hoàn cảnh của họ, và mặc dù khởi đầu cuộc hành trình
của mình trong đơn độc, nhưng rồi họ sớm nhận thấy nhiều người khác cũng từng trải qua những kinh
nghiệm tương tự và sẵn sàng giúp họ.
Để có thể thay đổi và tìm ra một lối sống tốt đẹp hơn, nhiều lần họ đã đối mặt với những tình huống
gây nản chí và thường xuyên hoài nghi chính mình, họ cũng phải đương đầu với những nỗi sợ hãi về
tương lai. Khi đọc truyện, các bạn sẽ hiểu được một cá nhân không thể làm điều đó một mình và những
người cố vấn đã xuất hiện đúng lúc, đúng nơi như thế nào. Bạn sẽ gặp những con người đã từng tin
rằng họ không cần ai giúp đỡ, nhưng đến một lúc nào đó họ đã đưa tay ra và được những người khác
giữ lấy.
Hãy lấy lại niềm tin của bạn khi tác giả của các bài viết mô tả về cội nguồn, sự phát triển và nuôi
dưỡng tâm hồn – những điều làm phong phú thêm cuộc sống của những người đang trong quá trình tìm
lại chính mình. Và đối với những ai phải vật lộn gian nan trong cảm giác mình chẳng còn cách nào
khác, thì qua từng trang viết, họ có thể tìm thấy “gia đình” mới của mình khi nghe các tác giả chia sẻ
những khám phá cho thấy gia đình, bạn bè và ngay cả các nhóm hỗ trợ vẫn luôn ở bên chúng ta với
những cách cư xử lành mạnh.
Bạn sẽ cảm thấy lòng mình tràn ngập nỗi sợ hãi, băn khoăn lẫn niềm cảm phục trước sự kiên cường
của những con người đã đối diện với biết bao xung đột lớn lao để không những vượt qua màcòn vươn
lên và trưởng thành từ những tình huống khó khăn tưởng chừng như không thể nào vượt qua được.
Những câu chuyện của họ là sự tổng hòa của niềm hy vọng, sức mạnh nội tâm và sự thanh thản.
Dẫu rằng đa số các câu chuyện trong quyển Tìm lại giá trị cuộc sống tập trung vào việc cai rượu và
các chất gây nghiện khác, nhưng chúng tôi cũng chia sẻ các câu chuyện cho thấy quá trình hồi phục
được ứng dụng như thế nào vào những vấn đề khác liên quan đến chất lượng cuộc sống, từ sự chán nản
cho đến các căn bệnh kéo dài. Ý niệm về sự phục hồi và lợi ích của chương trình Mười Hai Bước có
thể được áp dụng cho nhiều vấn đề khác nhau với mức độ thành công không đổi. Sự giúp đỡ lẫn nhau
có tác dụng rất hữu hiệu, làm cho số người đi tìm lại chính mình đang ngày một tăng thêm. Chúng ta
không nên ngạc nhiên. Khi việc gì mang lại lợi ích, thì việc ấy sẽ trở thành một phần trong cuộc sống
của con người.
Cuối cùng, một trong những điểm đáng trân trọng nhất của một con người đã phục hồi đó là việc lấy
lại niềm vui, và một trong những biểu hiện cao quý nhất của sự phục hồi là niềm khao khát sẻ chia
những điều mình tìm thấy. Các tác giả được giới thiệu trong Tìm lại giá trị cuộc sống muốn chia sẻ
niềm hy vọng, sự kiện cường, niềm vui và giá trị tinh thần đã làm lay động tâm hồn họ.
Memory of two friends
You cannot run away from
a weakness; you must sometimes
fight it out or perish. And
if that be so, why not now,
and where you stand?
Robert Louis Stevenson
Hidden in an attic, or buried at the back of a storehouse, or tucked away in a cluttered
corner of a garage... somewhere, we all have a box of mementos - pieces of memories
saved to preserve time gone by. Mine is a small varnished pine box with brass hinges
that I made in my seventh-grade wood shop class. I have a lifetime of childhood
memories carefully stored there: my first-aid merit badge from Scouts, a brightly colored miniature
abacus that was a stocking stuffer from my ninth Christmas, a ticket to a Giants game, and the two
photos.
I've had many friends so far in my busy life. Calvin and Allen were two good friends from long ago,
but they play an important part in my life now, even more than in those distant times. Every few years,
I drag the step stool to the highest shelf in the garage and rummage for the pine box. There, between
my secondgrade report card and a poem written by a high school girlfriend, are the two photos of
Calvin and Allen.
They both had so much in common, even though they lived on opposite sides of town. Both came from
loving families, with parents proud of their accomplishments. Their every day was filled with the
challenges of school, but both were excellent students. They each shared a love for sports, too. In the
photo of Allen, he's standing barefoot on the sidewalk in front of my house, with bat poised, waiting
for my sister to pitch the ball. It's easy to see his total concentration, even though his face is contorted
in attempts to see into the bright July sun. Calvin's game was tennis. Although we were both on the
school's junior varsity team, he was a much better player than I could ever hope to be. They were
both friends, and (in a way) they were my heroes.
The last similarity between the two had the greatest impact on their lives and the lives of their
families: both became entangled in drug addiction. They must have shared a common fear, a common
pain, a common feeling of hopelessness and helplessness - not just them, but their families, because
the families shared the pain of their sons' deaths. My friend Allen died of a heroin overdose at twelve
years old. Calvin never saw his twentieth birthday.
Neither would ever experience the satisfaction of looking into the eyes of their bride... or the
nervousness of holding the first baby in the delivery room... or their son's game-winning double, their
daughter's practiced role in the dance recital.
So periodically I bring out the box, dust off the two photos and hope. I hope that somehow I've
learned the magic formula needed to prevent history from repeating itself with the two children that
mean everything to me. I know it takes more than love, but I'm not sure I know the answer. But then,
Calvin and Allen's parents have asked the same question many times. For those of us left, we can only
hope that we can make a difference.
David R. Wilkins
Ký ức về hai người bạn
Bạn không thể trốn chạy khỏi sự yếu đuối;
đôi lúc bạn phải chiến đấu với nó hoặc
phải tiêu diệt nó. Và nếu phải làm thế,
thì tại sao không làm bây giờ, và
ngay tại nơi bạn đang đứng?
Robert Louis Stevenson
Dù được giấu trên gác mái, hay đằng sau nhà kho hoặc nhét vào đống lộn xộn trong góc
gara... ở một nơi nào đó, tất cả chúng ta đều có một hộp đựng những kỷ vật - những
mảnh ký ức được cất giữ để lưu lại khoảng thời gian đã qua. Hộp đựng kỷ vật của tôi
là một cái hộp nhỏ làm bằng gỗ thông được đánh vẹc-ni với những khớp nối bằng đồng
thau mà tôi đã làm vào năm lớp bảy, khi học môn làm đồ gỗ. Tôi có cả một khoảng thời gian kýức tuổi
thơ được đặt cẩn thận trong đó: chiếc huy hiệu những người hướng đạo sinh tặng tôi vì thành tích sơ
cứu, một chiếc bàn tính nhỏ sặc sỡ - là món quà được nhét trong bít tất vào mùa Giáng sinh thứ chín
của tôi, một tấm vé để chơi trò chơi Những Người Khổng Lồ và hai tấm ảnh.
Cho đến giờ tôi đã có rất nhiều bạn bè trong cuộc sống bận rộn của mình. Calvin và Allen là hai người
bạn tốt từ lâu lắm rồi, nhưng đến giờ họ vẫn là một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi, thậm chí
còn quan trọng hơn cả khoảng thời gian trước. Cứ chừng một vài năm là tôi lại đặt chân lên chiếc ghế
đẩu để với lên cái kệ cao nhất trong gara và lục tìm chiếc hộp bằng gỗ thông. Đây rồi, giữa quyển sổ
liên lạc năm học lớp hai của tôi và một bài thơ của cô bạn gái thời trung học là hai tấm ảnh của Calvin
và Allen.
Hai người có rất nhiều điểm chung, dù họ sống ở hai đầu thị trấn. Cả hai đều được sinh ra trong gia
đình ngập tràn tình thương yêu, với những ông bố bà mẹ luôn tự hào về thành quả của con mình. Mỗi
ngày của họtrôi qua với đầy những thách thức từ chuyện học hành, nhưng cả hai đều là những học sinh
xuất sắc. Họ cũng chia sẻ niềm đam mê thể thao cùng nhau. Trong bức ảnh của Allen, cậu ấy đang
đứng chân trần trên vỉa hè phía trước nhà tôi, với cây gậy trong tư thế sẵn sàng, đang đợi em gái tôi
ném banh. Dẫu khuôn mặt của cậu nheo nheo để cố nhìn dưới cái nắng chói chang của tháng Bảy,
nhưng ta vẫn dễ dàng nhận ra sự tập trung cao độ của cậu ấy. Còn môn thểthao Calvin thường chơi là
tennis. Mặc dù chúng tôi cùng là thành viên trong đội bóng của trường vào năm nhất, nhưng cậu ấy vẫn
là người chơi giỏi hơn mà tôi không dám mong sẽ sánh kịp. Cả hai đều là bạn, và (trên một phương
diện nào đó) họ là những người hùng đối với tôi.
Điểm giống nhau cuối cùng giữa hai người đó có tác động mạnh mẽ nhất đến cuộc sống của họ và của
gia đình họ: cả hai đều vướng vào con đường nghiệp ngập ma túy. Hẳn là họ đã cùng trải qua một nỗi
sợ hãi, cùng một nỗi đau, cùng một cảm giác vô vọng và bất lực - không chỉ hai người họ, mà là cả gia
đình họ, vì gia đình họ đã phải gánh chịu nỗi đau về cái chết của các con mình. Allen bạn tôi chết do
sử dụng ma túy quá liều năm mười hai tuổi. Calvin thì chẳng bao giờ thấy được sinh nhật lần thứ hai
mươi của mình.
Cả hai cũng sẽ không cảm nhận được sự mãn nguyện khi nhìn vào đôi mắt cô dâu của mình... hay cảm
giác hồi hộp khi ôm đứa con đầu lòng trong phòng hộsinh... hay khi con trai của họ thắng trận hai lần
liên tiếp trong một môn thể thao nào đó, hoặc con gái của họ tập luyện vai diễn cho một buổi biểu diễn
múa.
Thế là cứ theo định kỳ tôi lại lấy chiếc hộp ra, phủi bụi cả hai tấm ảnh và hy vọng. Tôi hy vọng bằng
cách nào đó tôi học được phép thần thông cần thiết để ngăn không cho chuyện này lặp lại với hai đứa
con của tôi, chúng là tất cả đối với tôi. Tôi biết điều đó không chỉ có tình yêu thương là đủ, nhưng tôi
không chắc là tôi biết được câu trả lời. Chính bố mẹ của Calvin và Allen cũng đã hỏi câu hỏi ấy rất
nhiều lần. Đối với những người ở lại như chúng ta, thì ta chỉ có thể hy vọng mình có thể làm cho mọi
chuyện khác đi.
David R. Wilkins
What was left unspoken
The longer you carry a grudge the heavier it gets.
Anonymous
My memories while still in my play-pen are the clink of ice in a highball glass and the
taste of green olives. My mother was a beautiful, vivacious woman but by the time I
was a toddler, a dozen years into their marriage, my father left, and she was defeated
and dispirited.
When I was old enough to use the phone, I would call him for reassurance, frightened by my mother's
drinking. We experimented with spending a couple of weeks together each summer. And on one
memorable trip he spent so much money trying to win me a giant stuffed panda bear. The carneys felt
sorry for him and gave it to us.
By the time I turned ten, we had given up our feeble attempts at trying to have a relationship. No
matter how hard I tried, I was never able to say good-bye without a flood of tears, leaving both of us
feeling emotionally raw. I blamed myself for chasing him away.
As I entered my teens, my mother married a violent alcoholic who used his fists freely and often.
There were no child welfare agencies or domestic abuse hotlines in those days. What went on
between a husband and wife was no one's business and the kids were collateral damage. My mother
was beaten often, once badly enough to be hospitalized. I came home from school to discover the
aftermath. I cleaned up the blood, threw away the broken pieces, did my homework and went to bed.
My stepfather spent a few days in jail and went through the motions in rehab after which they reunited
and we moved. I suppose we were all so desperate to feel something, pain was acceptable.
Consequently nothing changed.
One late summer evening, another argument ensued. I listened from my room for the signs that would
tell me where on the Richter scale this one would fall. The sound of crashing glass and a bloodcurdling scream brought me into the living room where my stepfather began coming toward me.
Something had snapped and when our eyes made contact I knew I was next. I turned, opened the front
door and ran. A police car was heading toward the apartment; lights flashing and sirens wailing. I
went the other way.
I would be fourteen in a couple of months, we had just moved to another state and I had no idea where
I was. I wasn't enrolled in school yet, had no friends, no money, only the clothes I was wearing. But I
knew one thing with every fiber of my body: that I wasn't going to live like that any longer. If my
mother had chosen that for her life, it was her life and she could live it.
I stopped running as I came to the busy main highway. I started walking. Within a few yards I came to
a phone booth and it occurred to me I should let someone know what had happened. I stepped inside
and placed a collect call to a number I hadn't dialed in a long time. As I heard my father's voice say
“Hello,” it was all I could do not to hang up. Already in a hyper state of anxiety, hearing his voice
overwhelmed me.
In a matter of seconds I was fighting back feelings I had suppressed for years. Why couldn't he have
saved me from all this?
My dad was hard of hearing so I had to shout. “Dad, it's me. I need your help, I don't know what to
do.” I began to explain what had just taken place and rushed to finish before I completely lost it. I
would not cry; that had driven him away once and I would never do it again. I could feel my heart
pounding. My hands were shaking and clammy and my knees were barely holding me up. I was
hyperventilating and felt nauseous.
All I wanted to hear was, “Okay it'll be all right,” but from the other end of the phone, what he said
was, “Theresa, I can't help you...” and that was all I heard. I hung up the phone with so much force I
thought I broke it, slammed the phone booth door open and started walking. I don't know how far I
went before I spent all the emotion - miles and years, it turned out.
When I was finally numb I knew I had to think. It was then I remembered we had ended up moving to
that area because a close friend of my mother's lived nearby. She was listed in the phone book and I
placed another collect call.
A few days and phone calls later my father knew I had found a place to stay and the friend interceded
on my behalf to convince my mother I was better off not living with her any longer. There turned out
to be a few strings attached with the new living arrangement but nothing I wasn't prepared to live
with. I started my sophomore year of high school a week before Thanksgiving, found a job and stayed
out of trouble.
For almost thirty years I put that part of my life behind me, having virtually no contact with anyone in
my family until one day, the phone rang. Someone had tracked me down through an old friend who
knew where I worked. My dad was dying.
From then on I tried to spend much time with my father. One afternoon as we sat quietly in the small
living room of the rowhouse where he was born and raised, I told him that I was sorry for all the time
we had lost. I explained that there was very little in my life I would change, even the worst parts that
broke my spirit and my heart.
I could tell from the look in his eyes there were many regrets, more than we had time to make up for,
and that he didn't have the energy to do this now. We sat silently and let the moment pass.
After a rest he reached for my hands, holding them in both of his, and closed his eyes. “You were my
little girl and I didn't help you,” he began softly. “I knew things were bad for you, but in those days
kids stayed with their mothers.” He opened his eyes and breathed deeply before continuing.
“But look how you turned out. You took care of yourself. You have people in your life who love you
and protect you.” Tears traced their way down his cheeks to be lost in the stubble of his chin.
“That night you called, I felt so helpless. I was hours away and I couldn't help you. I was going to try
to calm you down and figure out what to do until I could get there, but ...”
I don't know what more he said. I was suddenly a terrified little girl again, trying to be brave in a
phone booth hearing him say, “... I can't help you ...”
An overwhelming sense of grief washed over me as I realized that my rashness in hanging up that
phone had sentenced my father and me to a lifetime of estrangement.
I buried my face in his lap and cried like the baby he had left so many years ago. He stroked my hair
and patted my back. He became my father that day, and I, his little girl. I can't say how long we stayed
that way, but it felt like a lifetime - at the very least, a childhood.
He died a few weeks later, but during the time we had been together it was never difficult to say the
few words that could have made such a difference so many years ago, “I love you.” “I forgive you.”
“It'll be all right.”
Theresa Peluso
Điều chưa nói
Bạn giữ lấy sự hận thù càng lâu,
thì nó càng trở nên nặng nề hơn.
Khuyết danh
Những ký ức thuở tôi còn ngồi trong xe đẩy em bé là tiếng leng keng của nước đá trong
ly uýt-ky pha soda và mùi vị của những trái ô-liu xanh. Mẹ tôi là một người phụ nữ
xinh đẹp và hoạt bát, nhưng trước khi tôi biết đi chập chững, cũng là khoảng mười hai
năm sau ngày cưới, cha tôi đã bỏ đi, mẹ trở nên suy sụp và chán nản.
Lúc đủ lớn để biết sử dụng điện thoại, có lần tôi đã gọi điện thoại cho cha để lấy lại tinh thần bởi quá
sợ hãi do chứng kiến cảnh mẹ uống rượu. Cha con tôi thử nghiệm với việc cùng nhau chơi đùa trong
một vài tuần vào mỗi mùa hè. Trong chuyến đi chơi đáng nhớ nọ, cha tôi đã bỏ ra rất nhiều tiền cố
thắng cuộc trong một trò chơi để giành lấy phần thưởng là một con gấu trúc nhồi bông thật to cho tôi.
Cuối cùng người quản trò thấy động lòng và đã cho chúng tôi con gấu đó.
Khi tôi lên mười, chúng tôi đã từ bỏ những nỗ lực mỏng manh để tạo dựng một mối quan hệ. Cho dù
có cố gắng đến đâu, tôi cũng không thể nào nói lời tạm biệt mà không khóc sướt mướt, để lại cho cả
hai chúng tôi sự xúc động nghẹn ngào. Tôi tự trách mình đã xua đuổi cha.
Khi tôi bước vào độ tuổi thiếu niên, mẹ tôi kết hôn với một người đàn ông nghiện rượu nặng - người
thường xuyên sử dụng nắm đấm một cách tùy tiện. Ngày ấy chưa có tổ chức bảo vệ trẻ em hay đường
dây nóng chống nạn bạo lực trong gia đình. Chuyện xảy ra giữa hai vợ chồng thì chẳng có ai can thiệp,
và vì vậy con cái cũng bị ảnh hưởng lây. Mẹ tôi thường xuyên bị đánh đập, có lần nghiêm trọng đến
nỗi phải vào bệnh viện. Tôi đi học về và nhìn thấy một bãi chiến trường. Tôi lau chùi mấy vệt máu,
vứt đi những mảnh vỡ, rồi làm bài tập và đi ngủ.
Cha dượng tôi bị giam mấy ngày và phải đi cai rượu, sau đó hai người đã về lại với nhau, và chúng
tôi chuyển nhà. Tôi cho rằng chúng tôi đều quá tuyệt vọng để có thể cảm nhận được một điều gì đó.
Nỗi đau đớn được chấp nhận. Và kết quả là chẳng có gì thay đổi.
Một đêm cuối hè nọ, một trận cãi vã khác lại nổra. Từphòng mình, tôi lắng nghe những dấu hiệu để
biết “trận” này khoảng bao nhiêu độ Richter. Tiếng ly tách vỡ loảng xoảng và tiếng la hét thất thanh
khiến tôi phải chạy xuống phòng khách, lúc đó cha dượng tôi bắt đầu tiến về phía tôi. Có cái gì đó
đánh xoảng một cái, và khi tôi và cha dượng nhìn nhau, tôi biết tôi sẽ là mục tiêu kế tiếp. Tôi quay
người, mở cửa trước và chạy đi. Một chiếc xe cảnh sát đang chạy về phía nhà tôi, đèn pha đang chiếu
sáng và còi báo động hú ầm ĩ. Tôi chạy về hướng khác.
Lúc đó, chỉ còn vài tháng nữa là tôi được mười bốn tuổi, chúng tôi vừa chuyển đến một bang khác và
tôi cũng chẳng biết mình đang ở đâu. Tôi chưa đăng ký đi học, không bạn bè, không tiền bạc, chỉ có
độc bộ quần áo đang mặc trên người. Nhưng tôi biết chắc một điều, đó là: tôi sẽ không tiếp tục sống
như thế này nữa. Nếu như mẹ tôi đã chọn cuộc sống ấy thì đó là cuộc đời của bà và bà có thể cứsống
như thế.
Khi đến một con đường cao tốc đông đúc, tôi thôi không chạy nữa. Tôi bắt đầu đi bộ. Đi được vài
mét, tôi đến một buồng điện thoại công cộng và trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ là tôi nên cho ai đó biết
những chuyện đã xảy ra. Tôi bước vào và thực hiện một cuộc gọi do người nghe trả tiền cho một số
máy đã lâu tôi không gọi. Khi vừa nghe tiếng cha tôi “Alô”, tôi phải cố gắng lắm mới không gác máy.
Đang trong một tình trạng cực kỳ lo lắng nên việc nghe thấy giọng nói của cha khiến cho tôi xúc động
mạnh.
Trong mấy giây, tôi phải cố chống chọi với những cảm xúc mà tôi đã cố kìm nén trong nhiều năm. Tại
sao cha lại chưa cứu mình ra khỏi tất cả những chuyện này?
Cha tôi hơi lãng tai, nên tôi phải hét lên: “Cha, con đây. Con cần cha giúp đỡ, con không biết phải làm
gì cả”. Tôi bắt đầu giải thích những điều vừa mới xảy ra và nói cho nhanh trước khi tôi hoàn toàn mất
bình tĩnh. Tôi sẽ không khóc; điều đó đã làm cha tôi bỏ đi một lần rồi và tôi sẽ không bao giờ làm như
vậy nữa. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh. Mỗi nhịp đập như vọng vào đầu tôi. Hai bàn
tay tôi run rẩy và đẫm mồ hôi, còn hai đầu gối của tôi gần như sắp khuỵu xuống. Tôi thở gấp và cảm
thấy buồn nôn.
Tất cả những gì tôi muốn nghe là: “Được rồi, mọi việc sẽ ổn thôi con ạ”. Nhưng từ đầu dây bên kia,
cha tôi nói: “Theresa, cha không thể giúp con...” và đó là tất cả những gì mà tôi đã nghe thấy. Tôi gác
máy mạnh đến mức tôi nghĩ là nó sẽ bị vỡ, tôi giật mạnh cửa ra và bỏ đi. Tôi không biết mình đã đi
bao xa để có thể giải tỏa được tất cả các cảm xúc - hóa ra là phải qua nhiều dặm, và trong nhiều năm.
Sau cùng, khi đã tê cóng, tôi biết mình cần phải suy nghĩ. Khi ấy tôi mới nhớ ra sở dĩ chúng tôi quyết
định dọn đến nơi ấy là vì một người bạn thân của mẹ tôi sống gần đó. Tên bà ấy có trong danh bạ điện
thoại và tôi lại thực hiện một cuộc điện thoại người nghe trả tiền khác cho bà ấy.
Sau vài ngày và sau vài cuộc điện thoại, cha tôi biết tôi đã tìm ra được một chỗ ở và người bạn của
mẹ tôi thay tôi đến thuyết phục mẹ tôi rằng tốt hơn hết là tôi không nên tiếp tục sống với mẹ tôi nữa.
Hóa ra là cũng có vài điều ràng buộc liên quan đến việc thu xếp chỗ ở mới, nhưng tôi cũng đã được
chuẩn bị để sống trong mọi hoàn cảnh rồi. Tôi bắt đầu năm học thứ hai của trường trung học một tuần
trước lễ Tạ ơn, tôi tìm được một việc làm và tránh xa mọi rắc rối.
Trong gần ba mươi năm, tôi bỏ lại phần đời đó sau lưng mình và hầu như không liên lạc với ai trong
gia đình. Cho đến một hôm nọ, điện thoại reo. Có người đã lần ra tôi thông qua một người bạn cũ của
tôi – người bạn này biết nơi tôi làm việc. Cha tôi đang hấp hối.
Từ đó, tôi cố gắng dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh cha mình. Một buổi chiều nọ, chúng tôi
ngồi lặng yên trong căn phòng khách nhỏ của ngôi nhà liên kế, nơi cha tôi đã sinh ra và lớn lên, tôi nói
với cha rằng tôi rất hối tiếc vì quãng thời gian mà chúng tôi đã đánh mất. Tôi cũng nói rằng trong cuộc
đời tôi, có rất ít việc tôi muốn thay đổi, ngay cả những điều tệ hại nhất đã làm tan nát tâm hồn và trái
tim tôi.
Nhìn vào đôi mắt cha, tôi có thể thấy được rất nhiều nỗi niềm hối tiếc, nhiều hơn những gì chúng tôi có
đủ thời gian để bù đắp lại, và nay cha tôi cũng không có sức để làm điều đó. Chúng tôi ngồi lặng im
và để cho khoảnh khắc ấy trôi qua.
Nằm nghỉ được một lúc, cha đưa tay nắm lấy tay tôi, dùng cả hai bàn tay giữ lấy tay tôi, rồi ông nhắm
mắt lại. Ông bắt đầu nói khẽ: “Con là đứa con gái bé bỏng của cha, và cha đã không giúp được gì cho
con. Cha biết là khi ấy mọi việc đang diễn ra rất tồi tệ với con, nhưng mà vào ngày ấy thì trẻ con phải
sống với mẹ ”. Ông mở mắt ra và thở thật sâu trước khi nói tiếp.
“Nhưng hãy xem con đã làm được những gì này. Con đã tự chăm sóc bản thân mình. Con đã có được
trong đời mình những con người yêu thương con và đùm bọc cho con.” Nước mắt chảy xuống má của
cha tôi và lẫn vào đám râu cằm lởm chởm của ông.
“Đêm hôm ấy khi con gọi điện cho cha, cha cảm thấy vô cùng bất lực. Muốn đến với con khi ấy phải
bay hàng mấy giờ đồng hồ, và cha đã không giúp được cho con. Cha đang định cố giúp con giữ bình
tĩnh và nghĩ xem con phải làm gì cho đến khi cha kịp đến đó, thế nhưng...”
Tôi không biết cha tôi còn nói thêm những gì. Đột nhiên tôi trở lại là một cô gái bé nhỏ đang sợ hãi, cố
tỏ ra thật can đảm trong một buồng điện thoại công cộng và nghe cha tôi nói: “... Cha không thể giúp
con...”.
Nỗi đau buồn tràn ngập tâm hồn tôi khi tôi nhận ra rằng hành động vội vàng gác máy của tôi khi xưa đã
đẩy cha tôi và tôi vào sự xa cách cả một đời.
Tôi vùi mặt vào lòng cha và khóc như đứa bé con mà cha đã rời bỏ nhiều năm về trước. Cha vuốt tóc
tôi và vỗ nhẹ lên lưng tôi. Cha tôi trở lại là cha của ngày xưa, và tôi lại là đứa con gái bé bỏng ngày
nào của cha. Tôi không thể nói được là hai cha con chúng tôi đã ở bên nhau như thế trong bao lâu,
nhưng tôi có cảm giác như khoảng...
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Sau khi thực hiện các tập Hạt Giống Tâm Hồn và những cuốn sách chia sẻ về cuộc sống, First News
đã nhận được sự đón nhận và đồng cảm sâu sắc của đông đảo bạn đọc khắp nơi. Chúng tôi đã nhận ra
rằng sự chia sẻ về tâm hồn là một điều quý giá và có ý nghĩa nhất trong cuộc sống hiện nay, giúp
chúng ta vượt qua những nỗi buồn, những thất vọng để hướng đến một ngày mai tươi đẹp hơn với
những ước mơ, hoài bão của mình và cảm nhận cuộc sống trọn vẹn hơn.
Trên tinh thần đó, First News tiếp tục giới thiệu đến các bạn những câu chuyện hay được chọn lọc từ
bộ sách Chicken Soup for the Soul nổi tiếng của hai tác giả Jack Canfield và Mark Victor Hansen.
Đây là lần đầu tiên bộ sách Chicken Soup for the Soul được trình bày dưới dạng song ngữ để bạn đọc
có thể cảm nhận được ý nghĩa câu chuyện bằng cả hai ngôn ngữ. Việc chuyển tải trọn vẹn và chính xác
ý nghĩa sâu sắc của những câu chuyện theo nguyên bản tiếng Anh là một cố gắng lớn của chúng tôi. Rất
mong nhận được những ý kiến đóng góp của bạn đọc để những tập sách tiếp theo của chúng tôi hoàn
thiện hơn.
Mong rằng cuốn sách này sẽ là người bạn đồng hành với bạn trong cuộc sống.
- First News
Introduction
You are about to become acquainted with one of the greatest communities in the world. Not one
consisting of houses, buildings, streets, shopping malls and schools, but one that resides in the very
hearts and souls of people who share a common bond.
Each member of the “recovering community” has successfully overcome tremendous obstacles in
their lives and in doing so find themselves in a better place physically, emotionally and spiritually.
Chicken Soup for the Recovering Soul will move, inspire and entertain you with the stories from
only a few of the millions of people who have become part of the recovering community. You will
quickly discover that these stories are not about pain and despair, but rather about hope and
resiliency. They are not stories about strategies for change, but stories about the human spirit that will
not be denied. These are the stories of people who are willing to share parts of their lives in order to
help others.
Most people whose lives are touched by addiction and other problems feel completely alone. They
believe that no one else would understand or appreciate their situation, and, although they begin their
journey in solitude, they soon find many others who share similar experiences and are willing to help
them.
Often facing daunting circumstances and ever-present self-doubt, they confront their fears of the future
in order to change and find a better way to live. As you read, you'll understand how an individual
cannot do it alone, how mentors appear at the right time and place. And you'll meet people who
believed they needed no one's help but began to reach out to others and be touched in return.
Restore your faith as our writers describe the birth, growth and nurturing of spirituality that enriches
the lives of people in recovery. And for so many who struggled, feeling they had no choices, new
“families” are found on every page as the authors share their discovery that families, friends and even
our support groups can surround us with healthy behaviors.
You'll be filled with awe, wonder and appreciation at the resilience of people in the face of great
odds to not only overcome but thrive and grow from difficult, seemingly insurmountable
circumstances. Their stories are a mixture of hope, inner strength and serenity.
And, although most of the stories in Chicken Soup for the Recovering Soul focus on overcoming
addiction to alcohol and other drugs, we've shared a selection of pieces that illustrate how the
process of recovery is now applied to other quality of life issues from depression to chronic
illnesses. The concepts of recovery and the use of Twelve-Step programs are applicable to many
different issues with equally successful results. Supporting each other is an effective tool and
consequently the recovering community is constantly growing. We should not be surprised. When
something works so well, it will become part of people's lives.
Finally, one of the most cherished virtues in the life of a recovering individual is the resurrection of
joy and one of the greatest indicators of recovery is a desire to share what you have found. The
authors represented in Chicken Soup for the Recovering Soul want to share the hope, resilience, joy
and spirituality that have touched their souls.
Lời giới thiệu
Các bạn sắp được làm quen với một trong những cộng đồng đông đảo nhất trên thế giới. Đó chẳng phải
là cộng đồng gồm nhà cửa, cao ốc, đường sá, trung tâm mua bán và trường học, mà là một cộng đồng
ngự trị ngay trong chính trái tim và tâm hồn của những con người có cùng một mối ràng buộc.
Từng thành viên của “cộng đồng những con người tìm lại chính mình này” đều đã vượt qua được các
trở ngại to lớn trong cuộc sống của họ và qua đó đã tìm lại được chính mình trong một vị thế tốt đẹp
hơn, cả về mặt thể chất, tâm tư tình cảm lẫn tinh thần.
Tìm lại giá trị cuộc sống sẽ làm lay động, truyền cảm hứng và mang lại niềm vui cho bạn qua những
câu chuyện của một số trong hàng triệu người trong cộng đồng đang trên đường tìm lại bản thân. Bạn
sẽ nhanh chóng nhận ra rằng những câu chuyện này không hề nói đến nỗi đau đớn và tuyệt vọng, mà kể
về niềm hy vọng và sự kiên cường. Đây không phải là những câu chuyện về chiến lược để thay đổi, mà
là những câu chuyện về tâm hồn con người -điều sẽ chẳng thể nào chối bỏ được. Đó cũng là chuyện
của những con người sẵn sàng giúp đỡ người khác thông qua việc chia sẻ về những giai đoạn khó khăn
trong cuộc đời mình.
Hầu hết những người dính líu tới nghiện ngập và những vấn đề khác đều cảm thấy rất cô độc. Họ tin
rằng không ai có thể hiểu hoặc cảm thông cho hoàn cảnh của họ, và mặc dù khởi đầu cuộc hành trình
của mình trong đơn độc, nhưng rồi họ sớm nhận thấy nhiều người khác cũng từng trải qua những kinh
nghiệm tương tự và sẵn sàng giúp họ.
Để có thể thay đổi và tìm ra một lối sống tốt đẹp hơn, nhiều lần họ đã đối mặt với những tình huống
gây nản chí và thường xuyên hoài nghi chính mình, họ cũng phải đương đầu với những nỗi sợ hãi về
tương lai. Khi đọc truyện, các bạn sẽ hiểu được một cá nhân không thể làm điều đó một mình và những
người cố vấn đã xuất hiện đúng lúc, đúng nơi như thế nào. Bạn sẽ gặp những con người đã từng tin
rằng họ không cần ai giúp đỡ, nhưng đến một lúc nào đó họ đã đưa tay ra và được những người khác
giữ lấy.
Hãy lấy lại niềm tin của bạn khi tác giả của các bài viết mô tả về cội nguồn, sự phát triển và nuôi
dưỡng tâm hồn – những điều làm phong phú thêm cuộc sống của những người đang trong quá trình tìm
lại chính mình. Và đối với những ai phải vật lộn gian nan trong cảm giác mình chẳng còn cách nào
khác, thì qua từng trang viết, họ có thể tìm thấy “gia đình” mới của mình khi nghe các tác giả chia sẻ
những khám phá cho thấy gia đình, bạn bè và ngay cả các nhóm hỗ trợ vẫn luôn ở bên chúng ta với
những cách cư xử lành mạnh.
Bạn sẽ cảm thấy lòng mình tràn ngập nỗi sợ hãi, băn khoăn lẫn niềm cảm phục trước sự kiên cường
của những con người đã đối diện với biết bao xung đột lớn lao để không những vượt qua màcòn vươn
lên và trưởng thành từ những tình huống khó khăn tưởng chừng như không thể nào vượt qua được.
Những câu chuyện của họ là sự tổng hòa của niềm hy vọng, sức mạnh nội tâm và sự thanh thản.
Dẫu rằng đa số các câu chuyện trong quyển Tìm lại giá trị cuộc sống tập trung vào việc cai rượu và
các chất gây nghiện khác, nhưng chúng tôi cũng chia sẻ các câu chuyện cho thấy quá trình hồi phục
được ứng dụng như thế nào vào những vấn đề khác liên quan đến chất lượng cuộc sống, từ sự chán nản
cho đến các căn bệnh kéo dài. Ý niệm về sự phục hồi và lợi ích của chương trình Mười Hai Bước có
thể được áp dụng cho nhiều vấn đề khác nhau với mức độ thành công không đổi. Sự giúp đỡ lẫn nhau
có tác dụng rất hữu hiệu, làm cho số người đi tìm lại chính mình đang ngày một tăng thêm. Chúng ta
không nên ngạc nhiên. Khi việc gì mang lại lợi ích, thì việc ấy sẽ trở thành một phần trong cuộc sống
của con người.
Cuối cùng, một trong những điểm đáng trân trọng nhất của một con người đã phục hồi đó là việc lấy
lại niềm vui, và một trong những biểu hiện cao quý nhất của sự phục hồi là niềm khao khát sẻ chia
những điều mình tìm thấy. Các tác giả được giới thiệu trong Tìm lại giá trị cuộc sống muốn chia sẻ
niềm hy vọng, sự kiện cường, niềm vui và giá trị tinh thần đã làm lay động tâm hồn họ.
Memory of two friends
You cannot run away from
a weakness; you must sometimes
fight it out or perish. And
if that be so, why not now,
and where you stand?
Robert Louis Stevenson
Hidden in an attic, or buried at the back of a storehouse, or tucked away in a cluttered
corner of a garage... somewhere, we all have a box of mementos - pieces of memories
saved to preserve time gone by. Mine is a small varnished pine box with brass hinges
that I made in my seventh-grade wood shop class. I have a lifetime of childhood
memories carefully stored there: my first-aid merit badge from Scouts, a brightly colored miniature
abacus that was a stocking stuffer from my ninth Christmas, a ticket to a Giants game, and the two
photos.
I've had many friends so far in my busy life. Calvin and Allen were two good friends from long ago,
but they play an important part in my life now, even more than in those distant times. Every few years,
I drag the step stool to the highest shelf in the garage and rummage for the pine box. There, between
my secondgrade report card and a poem written by a high school girlfriend, are the two photos of
Calvin and Allen.
They both had so much in common, even though they lived on opposite sides of town. Both came from
loving families, with parents proud of their accomplishments. Their every day was filled with the
challenges of school, but both were excellent students. They each shared a love for sports, too. In the
photo of Allen, he's standing barefoot on the sidewalk in front of my house, with bat poised, waiting
for my sister to pitch the ball. It's easy to see his total concentration, even though his face is contorted
in attempts to see into the bright July sun. Calvin's game was tennis. Although we were both on the
school's junior varsity team, he was a much better player than I could ever hope to be. They were
both friends, and (in a way) they were my heroes.
The last similarity between the two had the greatest impact on their lives and the lives of their
families: both became entangled in drug addiction. They must have shared a common fear, a common
pain, a common feeling of hopelessness and helplessness - not just them, but their families, because
the families shared the pain of their sons' deaths. My friend Allen died of a heroin overdose at twelve
years old. Calvin never saw his twentieth birthday.
Neither would ever experience the satisfaction of looking into the eyes of their bride... or the
nervousness of holding the first baby in the delivery room... or their son's game-winning double, their
daughter's practiced role in the dance recital.
So periodically I bring out the box, dust off the two photos and hope. I hope that somehow I've
learned the magic formula needed to prevent history from repeating itself with the two children that
mean everything to me. I know it takes more than love, but I'm not sure I know the answer. But then,
Calvin and Allen's parents have asked the same question many times. For those of us left, we can only
hope that we can make a difference.
David R. Wilkins
Ký ức về hai người bạn
Bạn không thể trốn chạy khỏi sự yếu đuối;
đôi lúc bạn phải chiến đấu với nó hoặc
phải tiêu diệt nó. Và nếu phải làm thế,
thì tại sao không làm bây giờ, và
ngay tại nơi bạn đang đứng?
Robert Louis Stevenson
Dù được giấu trên gác mái, hay đằng sau nhà kho hoặc nhét vào đống lộn xộn trong góc
gara... ở một nơi nào đó, tất cả chúng ta đều có một hộp đựng những kỷ vật - những
mảnh ký ức được cất giữ để lưu lại khoảng thời gian đã qua. Hộp đựng kỷ vật của tôi
là một cái hộp nhỏ làm bằng gỗ thông được đánh vẹc-ni với những khớp nối bằng đồng
thau mà tôi đã làm vào năm lớp bảy, khi học môn làm đồ gỗ. Tôi có cả một khoảng thời gian kýức tuổi
thơ được đặt cẩn thận trong đó: chiếc huy hiệu những người hướng đạo sinh tặng tôi vì thành tích sơ
cứu, một chiếc bàn tính nhỏ sặc sỡ - là món quà được nhét trong bít tất vào mùa Giáng sinh thứ chín
của tôi, một tấm vé để chơi trò chơi Những Người Khổng Lồ và hai tấm ảnh.
Cho đến giờ tôi đã có rất nhiều bạn bè trong cuộc sống bận rộn của mình. Calvin và Allen là hai người
bạn tốt từ lâu lắm rồi, nhưng đến giờ họ vẫn là một phần quan trọng trong cuộc sống của tôi, thậm chí
còn quan trọng hơn cả khoảng thời gian trước. Cứ chừng một vài năm là tôi lại đặt chân lên chiếc ghế
đẩu để với lên cái kệ cao nhất trong gara và lục tìm chiếc hộp bằng gỗ thông. Đây rồi, giữa quyển sổ
liên lạc năm học lớp hai của tôi và một bài thơ của cô bạn gái thời trung học là hai tấm ảnh của Calvin
và Allen.
Hai người có rất nhiều điểm chung, dù họ sống ở hai đầu thị trấn. Cả hai đều được sinh ra trong gia
đình ngập tràn tình thương yêu, với những ông bố bà mẹ luôn tự hào về thành quả của con mình. Mỗi
ngày của họtrôi qua với đầy những thách thức từ chuyện học hành, nhưng cả hai đều là những học sinh
xuất sắc. Họ cũng chia sẻ niềm đam mê thể thao cùng nhau. Trong bức ảnh của Allen, cậu ấy đang
đứng chân trần trên vỉa hè phía trước nhà tôi, với cây gậy trong tư thế sẵn sàng, đang đợi em gái tôi
ném banh. Dẫu khuôn mặt của cậu nheo nheo để cố nhìn dưới cái nắng chói chang của tháng Bảy,
nhưng ta vẫn dễ dàng nhận ra sự tập trung cao độ của cậu ấy. Còn môn thểthao Calvin thường chơi là
tennis. Mặc dù chúng tôi cùng là thành viên trong đội bóng của trường vào năm nhất, nhưng cậu ấy vẫn
là người chơi giỏi hơn mà tôi không dám mong sẽ sánh kịp. Cả hai đều là bạn, và (trên một phương
diện nào đó) họ là những người hùng đối với tôi.
Điểm giống nhau cuối cùng giữa hai người đó có tác động mạnh mẽ nhất đến cuộc sống của họ và của
gia đình họ: cả hai đều vướng vào con đường nghiệp ngập ma túy. Hẳn là họ đã cùng trải qua một nỗi
sợ hãi, cùng một nỗi đau, cùng một cảm giác vô vọng và bất lực - không chỉ hai người họ, mà là cả gia
đình họ, vì gia đình họ đã phải gánh chịu nỗi đau về cái chết của các con mình. Allen bạn tôi chết do
sử dụng ma túy quá liều năm mười hai tuổi. Calvin thì chẳng bao giờ thấy được sinh nhật lần thứ hai
mươi của mình.
Cả hai cũng sẽ không cảm nhận được sự mãn nguyện khi nhìn vào đôi mắt cô dâu của mình... hay cảm
giác hồi hộp khi ôm đứa con đầu lòng trong phòng hộsinh... hay khi con trai của họ thắng trận hai lần
liên tiếp trong một môn thể thao nào đó, hoặc con gái của họ tập luyện vai diễn cho một buổi biểu diễn
múa.
Thế là cứ theo định kỳ tôi lại lấy chiếc hộp ra, phủi bụi cả hai tấm ảnh và hy vọng. Tôi hy vọng bằng
cách nào đó tôi học được phép thần thông cần thiết để ngăn không cho chuyện này lặp lại với hai đứa
con của tôi, chúng là tất cả đối với tôi. Tôi biết điều đó không chỉ có tình yêu thương là đủ, nhưng tôi
không chắc là tôi biết được câu trả lời. Chính bố mẹ của Calvin và Allen cũng đã hỏi câu hỏi ấy rất
nhiều lần. Đối với những người ở lại như chúng ta, thì ta chỉ có thể hy vọng mình có thể làm cho mọi
chuyện khác đi.
David R. Wilkins
What was left unspoken
The longer you carry a grudge the heavier it gets.
Anonymous
My memories while still in my play-pen are the clink of ice in a highball glass and the
taste of green olives. My mother was a beautiful, vivacious woman but by the time I
was a toddler, a dozen years into their marriage, my father left, and she was defeated
and dispirited.
When I was old enough to use the phone, I would call him for reassurance, frightened by my mother's
drinking. We experimented with spending a couple of weeks together each summer. And on one
memorable trip he spent so much money trying to win me a giant stuffed panda bear. The carneys felt
sorry for him and gave it to us.
By the time I turned ten, we had given up our feeble attempts at trying to have a relationship. No
matter how hard I tried, I was never able to say good-bye without a flood of tears, leaving both of us
feeling emotionally raw. I blamed myself for chasing him away.
As I entered my teens, my mother married a violent alcoholic who used his fists freely and often.
There were no child welfare agencies or domestic abuse hotlines in those days. What went on
between a husband and wife was no one's business and the kids were collateral damage. My mother
was beaten often, once badly enough to be hospitalized. I came home from school to discover the
aftermath. I cleaned up the blood, threw away the broken pieces, did my homework and went to bed.
My stepfather spent a few days in jail and went through the motions in rehab after which they reunited
and we moved. I suppose we were all so desperate to feel something, pain was acceptable.
Consequently nothing changed.
One late summer evening, another argument ensued. I listened from my room for the signs that would
tell me where on the Richter scale this one would fall. The sound of crashing glass and a bloodcurdling scream brought me into the living room where my stepfather began coming toward me.
Something had snapped and when our eyes made contact I knew I was next. I turned, opened the front
door and ran. A police car was heading toward the apartment; lights flashing and sirens wailing. I
went the other way.
I would be fourteen in a couple of months, we had just moved to another state and I had no idea where
I was. I wasn't enrolled in school yet, had no friends, no money, only the clothes I was wearing. But I
knew one thing with every fiber of my body: that I wasn't going to live like that any longer. If my
mother had chosen that for her life, it was her life and she could live it.
I stopped running as I came to the busy main highway. I started walking. Within a few yards I came to
a phone booth and it occurred to me I should let someone know what had happened. I stepped inside
and placed a collect call to a number I hadn't dialed in a long time. As I heard my father's voice say
“Hello,” it was all I could do not to hang up. Already in a hyper state of anxiety, hearing his voice
overwhelmed me.
In a matter of seconds I was fighting back feelings I had suppressed for years. Why couldn't he have
saved me from all this?
My dad was hard of hearing so I had to shout. “Dad, it's me. I need your help, I don't know what to
do.” I began to explain what had just taken place and rushed to finish before I completely lost it. I
would not cry; that had driven him away once and I would never do it again. I could feel my heart
pounding. My hands were shaking and clammy and my knees were barely holding me up. I was
hyperventilating and felt nauseous.
All I wanted to hear was, “Okay it'll be all right,” but from the other end of the phone, what he said
was, “Theresa, I can't help you...” and that was all I heard. I hung up the phone with so much force I
thought I broke it, slammed the phone booth door open and started walking. I don't know how far I
went before I spent all the emotion - miles and years, it turned out.
When I was finally numb I knew I had to think. It was then I remembered we had ended up moving to
that area because a close friend of my mother's lived nearby. She was listed in the phone book and I
placed another collect call.
A few days and phone calls later my father knew I had found a place to stay and the friend interceded
on my behalf to convince my mother I was better off not living with her any longer. There turned out
to be a few strings attached with the new living arrangement but nothing I wasn't prepared to live
with. I started my sophomore year of high school a week before Thanksgiving, found a job and stayed
out of trouble.
For almost thirty years I put that part of my life behind me, having virtually no contact with anyone in
my family until one day, the phone rang. Someone had tracked me down through an old friend who
knew where I worked. My dad was dying.
From then on I tried to spend much time with my father. One afternoon as we sat quietly in the small
living room of the rowhouse where he was born and raised, I told him that I was sorry for all the time
we had lost. I explained that there was very little in my life I would change, even the worst parts that
broke my spirit and my heart.
I could tell from the look in his eyes there were many regrets, more than we had time to make up for,
and that he didn't have the energy to do this now. We sat silently and let the moment pass.
After a rest he reached for my hands, holding them in both of his, and closed his eyes. “You were my
little girl and I didn't help you,” he began softly. “I knew things were bad for you, but in those days
kids stayed with their mothers.” He opened his eyes and breathed deeply before continuing.
“But look how you turned out. You took care of yourself. You have people in your life who love you
and protect you.” Tears traced their way down his cheeks to be lost in the stubble of his chin.
“That night you called, I felt so helpless. I was hours away and I couldn't help you. I was going to try
to calm you down and figure out what to do until I could get there, but ...”
I don't know what more he said. I was suddenly a terrified little girl again, trying to be brave in a
phone booth hearing him say, “... I can't help you ...”
An overwhelming sense of grief washed over me as I realized that my rashness in hanging up that
phone had sentenced my father and me to a lifetime of estrangement.
I buried my face in his lap and cried like the baby he had left so many years ago. He stroked my hair
and patted my back. He became my father that day, and I, his little girl. I can't say how long we stayed
that way, but it felt like a lifetime - at the very least, a childhood.
He died a few weeks later, but during the time we had been together it was never difficult to say the
few words that could have made such a difference so many years ago, “I love you.” “I forgive you.”
“It'll be all right.”
Theresa Peluso
Điều chưa nói
Bạn giữ lấy sự hận thù càng lâu,
thì nó càng trở nên nặng nề hơn.
Khuyết danh
Những ký ức thuở tôi còn ngồi trong xe đẩy em bé là tiếng leng keng của nước đá trong
ly uýt-ky pha soda và mùi vị của những trái ô-liu xanh. Mẹ tôi là một người phụ nữ
xinh đẹp và hoạt bát, nhưng trước khi tôi biết đi chập chững, cũng là khoảng mười hai
năm sau ngày cưới, cha tôi đã bỏ đi, mẹ trở nên suy sụp và chán nản.
Lúc đủ lớn để biết sử dụng điện thoại, có lần tôi đã gọi điện thoại cho cha để lấy lại tinh thần bởi quá
sợ hãi do chứng kiến cảnh mẹ uống rượu. Cha con tôi thử nghiệm với việc cùng nhau chơi đùa trong
một vài tuần vào mỗi mùa hè. Trong chuyến đi chơi đáng nhớ nọ, cha tôi đã bỏ ra rất nhiều tiền cố
thắng cuộc trong một trò chơi để giành lấy phần thưởng là một con gấu trúc nhồi bông thật to cho tôi.
Cuối cùng người quản trò thấy động lòng và đã cho chúng tôi con gấu đó.
Khi tôi lên mười, chúng tôi đã từ bỏ những nỗ lực mỏng manh để tạo dựng một mối quan hệ. Cho dù
có cố gắng đến đâu, tôi cũng không thể nào nói lời tạm biệt mà không khóc sướt mướt, để lại cho cả
hai chúng tôi sự xúc động nghẹn ngào. Tôi tự trách mình đã xua đuổi cha.
Khi tôi bước vào độ tuổi thiếu niên, mẹ tôi kết hôn với một người đàn ông nghiện rượu nặng - người
thường xuyên sử dụng nắm đấm một cách tùy tiện. Ngày ấy chưa có tổ chức bảo vệ trẻ em hay đường
dây nóng chống nạn bạo lực trong gia đình. Chuyện xảy ra giữa hai vợ chồng thì chẳng có ai can thiệp,
và vì vậy con cái cũng bị ảnh hưởng lây. Mẹ tôi thường xuyên bị đánh đập, có lần nghiêm trọng đến
nỗi phải vào bệnh viện. Tôi đi học về và nhìn thấy một bãi chiến trường. Tôi lau chùi mấy vệt máu,
vứt đi những mảnh vỡ, rồi làm bài tập và đi ngủ.
Cha dượng tôi bị giam mấy ngày và phải đi cai rượu, sau đó hai người đã về lại với nhau, và chúng
tôi chuyển nhà. Tôi cho rằng chúng tôi đều quá tuyệt vọng để có thể cảm nhận được một điều gì đó.
Nỗi đau đớn được chấp nhận. Và kết quả là chẳng có gì thay đổi.
Một đêm cuối hè nọ, một trận cãi vã khác lại nổra. Từphòng mình, tôi lắng nghe những dấu hiệu để
biết “trận” này khoảng bao nhiêu độ Richter. Tiếng ly tách vỡ loảng xoảng và tiếng la hét thất thanh
khiến tôi phải chạy xuống phòng khách, lúc đó cha dượng tôi bắt đầu tiến về phía tôi. Có cái gì đó
đánh xoảng một cái, và khi tôi và cha dượng nhìn nhau, tôi biết tôi sẽ là mục tiêu kế tiếp. Tôi quay
người, mở cửa trước và chạy đi. Một chiếc xe cảnh sát đang chạy về phía nhà tôi, đèn pha đang chiếu
sáng và còi báo động hú ầm ĩ. Tôi chạy về hướng khác.
Lúc đó, chỉ còn vài tháng nữa là tôi được mười bốn tuổi, chúng tôi vừa chuyển đến một bang khác và
tôi cũng chẳng biết mình đang ở đâu. Tôi chưa đăng ký đi học, không bạn bè, không tiền bạc, chỉ có
độc bộ quần áo đang mặc trên người. Nhưng tôi biết chắc một điều, đó là: tôi sẽ không tiếp tục sống
như thế này nữa. Nếu như mẹ tôi đã chọn cuộc sống ấy thì đó là cuộc đời của bà và bà có thể cứsống
như thế.
Khi đến một con đường cao tốc đông đúc, tôi thôi không chạy nữa. Tôi bắt đầu đi bộ. Đi được vài
mét, tôi đến một buồng điện thoại công cộng và trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ là tôi nên cho ai đó biết
những chuyện đã xảy ra. Tôi bước vào và thực hiện một cuộc gọi do người nghe trả tiền cho một số
máy đã lâu tôi không gọi. Khi vừa nghe tiếng cha tôi “Alô”, tôi phải cố gắng lắm mới không gác máy.
Đang trong một tình trạng cực kỳ lo lắng nên việc nghe thấy giọng nói của cha khiến cho tôi xúc động
mạnh.
Trong mấy giây, tôi phải cố chống chọi với những cảm xúc mà tôi đã cố kìm nén trong nhiều năm. Tại
sao cha lại chưa cứu mình ra khỏi tất cả những chuyện này?
Cha tôi hơi lãng tai, nên tôi phải hét lên: “Cha, con đây. Con cần cha giúp đỡ, con không biết phải làm
gì cả”. Tôi bắt đầu giải thích những điều vừa mới xảy ra và nói cho nhanh trước khi tôi hoàn toàn mất
bình tĩnh. Tôi sẽ không khóc; điều đó đã làm cha tôi bỏ đi một lần rồi và tôi sẽ không bao giờ làm như
vậy nữa. Tôi có thể nghe thấy tiếng tim mình đập mạnh. Mỗi nhịp đập như vọng vào đầu tôi. Hai bàn
tay tôi run rẩy và đẫm mồ hôi, còn hai đầu gối của tôi gần như sắp khuỵu xuống. Tôi thở gấp và cảm
thấy buồn nôn.
Tất cả những gì tôi muốn nghe là: “Được rồi, mọi việc sẽ ổn thôi con ạ”. Nhưng từ đầu dây bên kia,
cha tôi nói: “Theresa, cha không thể giúp con...” và đó là tất cả những gì mà tôi đã nghe thấy. Tôi gác
máy mạnh đến mức tôi nghĩ là nó sẽ bị vỡ, tôi giật mạnh cửa ra và bỏ đi. Tôi không biết mình đã đi
bao xa để có thể giải tỏa được tất cả các cảm xúc - hóa ra là phải qua nhiều dặm, và trong nhiều năm.
Sau cùng, khi đã tê cóng, tôi biết mình cần phải suy nghĩ. Khi ấy tôi mới nhớ ra sở dĩ chúng tôi quyết
định dọn đến nơi ấy là vì một người bạn thân của mẹ tôi sống gần đó. Tên bà ấy có trong danh bạ điện
thoại và tôi lại thực hiện một cuộc điện thoại người nghe trả tiền khác cho bà ấy.
Sau vài ngày và sau vài cuộc điện thoại, cha tôi biết tôi đã tìm ra được một chỗ ở và người bạn của
mẹ tôi thay tôi đến thuyết phục mẹ tôi rằng tốt hơn hết là tôi không nên tiếp tục sống với mẹ tôi nữa.
Hóa ra là cũng có vài điều ràng buộc liên quan đến việc thu xếp chỗ ở mới, nhưng tôi cũng đã được
chuẩn bị để sống trong mọi hoàn cảnh rồi. Tôi bắt đầu năm học thứ hai của trường trung học một tuần
trước lễ Tạ ơn, tôi tìm được một việc làm và tránh xa mọi rắc rối.
Trong gần ba mươi năm, tôi bỏ lại phần đời đó sau lưng mình và hầu như không liên lạc với ai trong
gia đình. Cho đến một hôm nọ, điện thoại reo. Có người đã lần ra tôi thông qua một người bạn cũ của
tôi – người bạn này biết nơi tôi làm việc. Cha tôi đang hấp hối.
Từ đó, tôi cố gắng dành nhiều thời gian hơn để ở bên cạnh cha mình. Một buổi chiều nọ, chúng tôi
ngồi lặng yên trong căn phòng khách nhỏ của ngôi nhà liên kế, nơi cha tôi đã sinh ra và lớn lên, tôi nói
với cha rằng tôi rất hối tiếc vì quãng thời gian mà chúng tôi đã đánh mất. Tôi cũng nói rằng trong cuộc
đời tôi, có rất ít việc tôi muốn thay đổi, ngay cả những điều tệ hại nhất đã làm tan nát tâm hồn và trái
tim tôi.
Nhìn vào đôi mắt cha, tôi có thể thấy được rất nhiều nỗi niềm hối tiếc, nhiều hơn những gì chúng tôi có
đủ thời gian để bù đắp lại, và nay cha tôi cũng không có sức để làm điều đó. Chúng tôi ngồi lặng im
và để cho khoảnh khắc ấy trôi qua.
Nằm nghỉ được một lúc, cha đưa tay nắm lấy tay tôi, dùng cả hai bàn tay giữ lấy tay tôi, rồi ông nhắm
mắt lại. Ông bắt đầu nói khẽ: “Con là đứa con gái bé bỏng của cha, và cha đã không giúp được gì cho
con. Cha biết là khi ấy mọi việc đang diễn ra rất tồi tệ với con, nhưng mà vào ngày ấy thì trẻ con phải
sống với mẹ ”. Ông mở mắt ra và thở thật sâu trước khi nói tiếp.
“Nhưng hãy xem con đã làm được những gì này. Con đã tự chăm sóc bản thân mình. Con đã có được
trong đời mình những con người yêu thương con và đùm bọc cho con.” Nước mắt chảy xuống má của
cha tôi và lẫn vào đám râu cằm lởm chởm của ông.
“Đêm hôm ấy khi con gọi điện cho cha, cha cảm thấy vô cùng bất lực. Muốn đến với con khi ấy phải
bay hàng mấy giờ đồng hồ, và cha đã không giúp được cho con. Cha đang định cố giúp con giữ bình
tĩnh và nghĩ xem con phải làm gì cho đến khi cha kịp đến đó, thế nhưng...”
Tôi không biết cha tôi còn nói thêm những gì. Đột nhiên tôi trở lại là một cô gái bé nhỏ đang sợ hãi, cố
tỏ ra thật can đảm trong một buồng điện thoại công cộng và nghe cha tôi nói: “... Cha không thể giúp
con...”.
Nỗi đau buồn tràn ngập tâm hồn tôi khi tôi nhận ra rằng hành động vội vàng gác máy của tôi khi xưa đã
đẩy cha tôi và tôi vào sự xa cách cả một đời.
Tôi vùi mặt vào lòng cha và khóc như đứa bé con mà cha đã rời bỏ nhiều năm về trước. Cha vuốt tóc
tôi và vỗ nhẹ lên lưng tôi. Cha tôi trở lại là cha của ngày xưa, và tôi lại là đứa con gái bé bỏng ngày
nào của cha. Tôi không thể nói được là hai cha con chúng tôi đã ở bên nhau như thế trong bao lâu,
nhưng tôi có cảm giác như khoảng...
 





